…Ngày…tháng…năm 2010 !

Một mùa thu mới đã đến, kéo theo nỗi buồn của việc kết thúc đời sinh viên, khoảng thời gian đầy niềm vui mà tôi từng mong tưởng.Niềm vui được bước chân đến trường như ngày còn bé, cùng bạn bè hàn huyên tâm sự, cùng đi chơi, cùng chia sẽ mọi thứ, cùng ước mơ một chân trời trong tương lai, cùng phấn đấu, cùng quyết tâm cho cùng một mục đích…Tất cả đã được khép lại, ngày 26 tháng 08 năm 2010, thách thức cuối cùng của những năm đèn sách miệt mài đã đến hồi kết thúc, bước chân đến trường, lòng không vui, cũng không hồi hộp như cách đây 4 năm, nó lạ lắm…lo lắng, không muốn bước vào, chỉ muốn đứng nhìn ngắm mọi thứ, bạn bè, thầy cô và cả ngôi trường này ! Bài thi làm xong, không muốn nộp, vì nếu nộp cánh cửa thời học sinh sẽ đóng lại mãi mãi..nhưng biết làm gì được ! Kí ức luôn là mãi mãi, nó đóng và không bao giờ mở lại một lần nữa ! Mong rằng bản thân mình sẽ không phải thấy hối hận vì tất cả những gì đã xảy ra trong 4 năm học qua, vì cũng chính nó đã dạy cho mình trưởng thành, dạy cho mình biết cách quý trọng tình bạn và biết giúp đỡ , chia sẽ lẫn nhau !

Cảm ơn tất cả mọi người đã cùng với tôi tạo nên một miền kí ức thật đẹp, một miền kí ức mãi mãi không thể quên, và nó sẽ mãi mãi hiện hữu như  the film no sound !

Hãy luôn sống thật tốt và gặp nhiều may mắn, thành công trên đường đời nhé HQ0601 !

Always beside You !

Mưa…Những cảm xúc bất chợt luôn tìm đến dù chỉ là ít phút!

Tôi đã đi qua nhiều mùa mưa, nhưng có lẽ mùa mưa năm nay chính là mùa mưa đầu tiên, đầu tiên tôi bước chân ra đời, va chạm với nhiều thử thách trong cuộc sống.Sự đối mặt với những khó khăn cùng với những thất bại đầu tiên cũng làm cho con người ta trở nên trưởng thành hơn về mọi mặt.Chợt nghĩ đến…mùa mưa năm ngoái,  tôi đã phí quá nhiều thời gian cho những câu chuyện tình đơn phương, và đến khi nhận ra, thì có lẽ nó không thể quay lại được để tự trấn tỉnh chính bản thân mình.Khi đó, đối với tôi cuộc đời là một chuỗi những bất công, vì tôi chẳng nắm bắt được gì cả, mà chỉ để nó ra đi, một phút suy nghĩ thật trẻ con, một giây suy nghĩ cho bản thân mình… thế là sự ích kỷ đã xuất hiện….tôi xua đi tất cả, bất chấp nó có tồn tại hay không.Quả thật, nếu khi đó có một “cái tát” thì tốt biết mấy, có lẽ tôi sẽ không ngu ngốc đến như vậy.Sự thất bại luôn kéo đến khởi đầu của một sự thành công mới.Tôi không chắc rằng thời gian này chính là bước đầu thành công của tôi, nhưng dù thế nào đi nữa tôi cũng sẽ cố gắng bước đi thật vững trên đôi chân của mình.Mọi thứ sẽ thật hoàn hảo nếu trong đầu mình lúc nào cũng có ý chí, vả đừng để ý chí đó đánh rơi một lần nữa !

Không hiểu sao, những dòng tâm sự lúc nào cũng đi cùng những giọt mưa, nó buồn nhưng không nói được thành lời, nó vui cũng không nở thành một nụ cười.Cứ như thế, cuộc sống của tôi trong khoảng thời gian này là như thế, cứ như những hạt mưa hối hả tuông, rồi hối hả trôi đi !Nhưng tôi vẫn cố gắng đi theo dòng nước ấy và sẽ không buông trôi theo dòng nước !

Cuộc sống luôn lấy đi của bạn một thứ gì đó, nhưng ngược lại nó sẽ bù đắp cho bạn một thứ tương tự.Tôi đánh mất niềm tin trong tình yêu nhưng ngược lại tôi bù đắp bằng công việc, bằng những bài học mà chắc rằng nó sẽ mãi theo tôi đến suốt quãng đường còn lại.Thời gian cứ đi…một ngày của tôi luôn bắt đầu bằng một tách café, và kết thúc bằng một giấc ngủ ấm áp sau khoảng thời gian cực nhọc.Tất cả, tất cả đều biến tôi thành một dụng cụ đắc lực cho thời gian.Nó trôi đi, nhưng không bỏ rơi tôi, nhưng chắc chắn rằng đến một ngày nào đó chính bản thân tôi sẽ phải bỏ rơi nó !

**************

Theo như thói quen, mọi năm, sắp đến ngày đặc biệt ấy [Ngày sinh nhật của Tôi] thì mọi thứ dường như trở nên ngắn lại.Khoảng thời gian ngồi đếm ngược, cứ ngỡ như là việc ngồi đếm ngược thời gian đón chào Năm Mới, nó cũng bắt nhịp.Năm nay, Tôi đặt khoảng thời gian đếm ngược ở cột mốc 26, và cứ thế từng ngày ngồi đếm 25,24, rồi thì 23,…cứ thế, cứ thế.Đối với tôi, ngay từ lúc nhỏ Tôi đã định nghĩa được niềm vui ngày sinh nhật, một ngày mà có thể nói ‘sẽ không ai trách bạn cho dù bạn có làm sai [nhưng ở một giới hạn cho phép], hơn nữa, ngược lại bạn còn nhận được rất nhiều niềm vui, tình thương từ những người thân, những người bạn’.Chính vì lẽ đó, trong đầu Tôi cứ nghĩ quẩn quơ cái định nghĩa như thế từ hồi cấp 1 và mang theo nó chó đến tận ngày hôm nay.Năm nay, có thể nói đây là Ngày Sinh Nhật cuối cùng của đời học sinh, nó mang theo tất cả những kỉ niệm, từ cái nhỏ nhất của thời biết ấp a ấp úng đánh vần từng chữ A, B, C.., cho đến những khoảng thời gian mài mò tính toán những con số Sin, Cos, Tang, Cotang…những khoảng thời gian miệt mài đèn sách thi Đại Học…Tất cả dường như chỉ là những con số ẩn phía sau một chuỗi những kỉ niệm, những kí ức mà có thể khi bước qua Ngày Sinh Nhật năm nay, cũng như Học Kỳ cuối này, tôi sẽ mãi mãi không thể quay lại,sẽ không còn được lắng nghe tiếng Cô Thầy giảng bài, không còn những giờ ngủ gật trong lớp, và cũng không còn những lúc giận hờn nhau vu vơ nữa…Một cánh cửa mới đang sắp mở ra, nó mở ra tương lai của cả Tôi và Bạn, một tương lai mà chắc chắn không chỉ Tôi mà ngay cả Bạn, tất cả đều phải bước đến. Cứ mỗi năm, niềm vui từ ngày Sinh nhật của Tôi đều khác.Có lúc thì có điều kiện tổ chức và vui chơi cùng bạn bè, có lúc thì chỉ là những chầu nước sau giờ học, và cũng có những lúc ngồi bên Cửa sổ một mình ,Vui thì lại suy nghĩ đến việc mình đã làm được gì trong một năm qua, Buồn thì chỉ biết thả hồn theo những tiếng đàn Piano…Thế thôi ! Cuộc sống là thế, đôi khi Bạn không thể bắt nó theo một trật tự, một logic mà bạn đã suy nghĩ và sắp xếp sẵn trong đầu được.Sống trong một thế giới như hiện nay thì nhu cầu cuộc sống làm cho mọi thứ trở nên đảo lộn, cho dù Bạn cố gắng sắp đặt nó tốt đến mức nào thì cũng có lúc nó chẵng chịu nghe lời bạn !Đặc biệt, lúc nhỏ, lúc nào Tôi cũng nghĩ rằng Tôi phải làm thế nào để ngày sinh nhật của Tôi mọi người đều phải nhớ và nó thật ý nghĩa, từ ba mẹ, em gái tôi, hay là những đứa bạn thân ít nhất ai cũng phải chuẩn bị một lời chúc hay món quà cho Tôi.Có thể đó là ‘suy nghĩ hơi ít kỹ của một đứa con nít, nhưng một năm 365 ngày con người ta không ai suy nghĩ như thế, họ chỉ rơi vào bước đường cùng để suy nghĩ như thế là vì đó chính là Ngày sinh nhật của họ, họ muốn nó mang một ý nghĩa thật đặc biệt, họ muốn mọi người, cho dù hằng ngày đối xử với họ tệ đến đâu đi nữa thì họ chỉ xin một ngày thôi, hãy trao chọ họ một chút gì đó niềm vui để họ thấy rằng ít nhất họ cũng quan trọng’.Tôi lại suy nghĩ vấn đề quá xa rồi !Có những người, quanh năm họ chỉ biết làm việc, mưu sinh cuộc sống với đầy rẫy loa toan thì thời gian đâu mà họ nhớ đến ngay sinh nhật của mình chứ?-Không đâu, họ vẫn nhớ, nhưng có thể họ không nói ra vì đôi lúc hoàn cảnh không cho họ làm thế.Ngay cả ba mẹ Tôi, lúc nào ba mẹ cũng làm việc, cũng bận bịu lo toan cho hai chúng tôi từ miếng cơm, manh áo, giấc ngủ thì thời gian đâu để nghĩ đến ngày sinh nhật.Tôi nắm bắt được điều đó vào năm 12, khi mà lúc nào Tôi cũng nghĩ ngày sinh nhật của mình là một ngày đáng phải nhớ, nhưng ngay chính bản thân Tôi Tôi cũng không nhớ đến ngày sinh nhật của ba mẹ.Nhớ ngày sinh nhật của một người không phải là một việc khó, nếu Bạn không có thời gian nhiều, và bộ nhớ trong đầu Bạn nó không còn chỗ để lưu trữ thì hãy dành ít phút lưu nó vào một quyển sổ tay, hoặc là một tờ sticker…Chỉ như thế thôi, chắc chắn rằng Bạn sẽ tạo được rất nhiều niềm vui đến cho đúng chủ nhân của nó! Nếu bản thân Bạn cứ mãi nghĩ rằng ‘mọi người hãy luôn nhớ đến ngày sinh nhật của Tôi nhé’ thì tôi chắc rằng năm nay bạn cũng sẽ nhận được những câu chúc,những món quà nhỏ nhắn, Nhưng một điều còn chắc chắn hơn là năm sau, cũng chính vào ngày sinh nhật của Bạn, Bạn sẽ chẳng nhận được gì cả bởi chính cái suy nghĩ ích kỷ của mình.Hãy luôn nhớ ngày sinh nhật của những người Bạn yêu quý cũng giống như nhớ ngày sinh nhật của mình, Tôi chắc niềm vui sẽ không chỉ đến với Bạn mà sẽ đến với tất cả.Và hãy luôn trân trọng ngày sinh nhật của mình, dù cho ngày đó Bạn không nhận được quà, hay không nhận được lời chúc mừng nào, thì cũng đừng buồn, vì đối với Bạn đó là một ngày quan trọng, ngày đánh dấu Bạn được sinh ra trên cõi đời này, sẽ không gì bằng việc trước tiên ‘hãy tự chúc bản thân mình một lời chúc thật ý nghĩa và hãy mĩm cười thật tươi!’-Đó chính là món quà lớn nhất của ngày Sinh Nhật !

**************

Ngồi một mình, lắng nghe âm thanh quen thuộc đó- tiếng đàn Piano.Không hiểu từ khi nào, tôi đã có thói quen nghe Piano ngay cả khi buồn lẫn khi vui, mọi gánh nặng đều vơi đi, niềm vui thì cùng họa quyện vào giai điệu lúc trầm lúc bổng ấy.

Sau Tết, mọi chuyện đều bắt đầu thay đổi theo chiều hướng tiêu cực hơn.Tôi chán cái việc phải bước chân đến trường và học những cái mà mình không hề thích (nào là chứng khoán, luật thương mại quốc tế, luật đầu tư…,Ôi những môn khô khan đó có lẽ không dành cho một người như tôi.Tôi thích được sáng tạo, và thể hiện khả năng mình…).Ah, nhắc đến chữ “thể hiện”, ngày hôm qua (20:00 Mar 17th,2009), tôi thật sự có một cú shock tình cờ khi nghe được lời nhận xét của chính một người mà tôi luôn tin tưởng, luôn yêu thương về chính bản thân tôi.Tôi tệ hại đến vậy sao, tôi luôn cho người khác mọi thứ khi họ cần, luôn sẵn sàng giúp đỡ, sẵn sàng chia sẻ..thế mà trong chốc lát tôi lại là một người xấu.

Mọi chuyện có thể kể đến, và bắt đầu vào khoảng thời gian giữa học kì vừa rồi.Tôi đã bị một số người xem thường, và sỉ nhục chỉ vì tôi vào học Câu Lạc Bộ của một ông thầy người Hàn Quốc (Kang Dae Ku)- người mà có lẽ 85% trong lớp đều không thích.Người chỉ trích tôi, trước mắt tôi chính là một ngón tay chỉ thẳng vào mặt tôi  “Mày là đồ 2 mặt..!” – người bạn thân nhất của tôi, người bạn chơi với tôi 3 năm kể từ lúc tôi lên Sài Gòn.Mọi thứ đều sụp đổ trước mặt tôi, tôi không tin vào tôi, không tin vào mắt mình, tôi vẫn cố bước vào lớp,vẫn mở sách ra, vẫn giả vờ như mình đang tập trung học, nhưng nước mắt tôi dường như muốn rơi ra, nhưng không thể…

Mọi kỉ niệm, mọi chuyện mà 2 đứa trãi qua với nhau, có chuyện gì cũng kể nhau nghe, lúc vui, lúc buồn luôn bên cạnh nhau, cùng nhau chạy dưới trời mưa (người mà nó mong được đi cùng dưới mưa là người mà nó yêu, nhưng 10 lần hết 9 lần tôi và nó đã đi cùng với nhau.Đến một lần nó thốt với tôi rằng “ Sao tao với mày cứ đi chung với nhau mỗi lần mưa hoài vậy…?”)

……………………..

Tất cả kỉ niệm đó dường như bị chính đứa bạn thân của tôi xé nát, cũng chính vì một phút nóng giận, thiếu suy nghĩ, cả nó và tôi đều không thể kiềm chế cảm xúc của nhau.Có thể mọi thứ sẽ không bao giờ trở lại được, tình bạn của 2 đứa đã 1 lần bị broken vào hồi năm 2, 1 quyết định không chơi với nhau dường như đã kéo dài hơn nửa năm.Rồi thì sự tình cờ, đã khiến 2 đứa chơi lại với nhau, và ngay lần đó tình bạn của 2 đứa có lẽ thân hơn so với trước kia, chuyện gì cũng kể nhau nghe, đi đâu cũng có nhau, đến nỗi tôi nghĩ rằng khó có một tình bạn nào được như chúng tôi.Nó biết lắng nghe tôi, nó luôn bên cạnh tôi khi tôi buồn….

Lonely X’Mas

Posted: 23.12.2009 in Uncategorized

Bắt đầu từ đầu tháng này, thời tiết đã dần thay đổi, nó se lạnh hơn,lạnh…lạnh lắm .Mỗi buổi sáng chĩ muốn vùi đầu vào chăn để ngủ một giấc ngủ nướng, để được vùi đầu vào những giấc mơ mà nó đã dựng sẵn trong đầu.Nhưng rồi….cũng phải bật dậy….”Trễ giờ học rồi ~”

…Cứ thế, ngày qua ngày, những việc như thế cứ lập lại như một vòng xoay đã được định sẵn cái tâm, chỉ biết xoay theo những gì đã định sẵn.Trong đầu tôi chẳng có một quyết định gì cả, một suy nghĩ lạc quan cũng không.

“Reng…reng….-cứ thế tiếng đồng hồ lại hối thúc nó dậy, phải bắt đầu một ngày mới như vậy sao, nó chẵng muốn chút nào.Nhưng biết làm sao được, cuộc sống là vậy đó, đôi lúc nó bắt mình phải làm theo nó, để sống, để tồn tại cùng với nó quả thật không phải chuyện dễ dàng.Việc mỗi sáng phải thức dậy như thế càng làm nó nhớ đến cái thời Trung học, mỗi sáng, cứ gần đến 6h mẹ lại gọi vậy để chuẩn bị đi học, nhưng mà nó có chịu dậy đâu chứ…vùi đầu vào và nói ” Dạ, con nghe rồi !”, hay là cứ nằm động đậy, đạp chỗ này chỗ kia để mẹ cứ nghĩ là nó thức rồi và chỉ muốn nằm cho tĩnh giấc….Đúng là cái thời con nít!

Từ lúc bước chân lên Sài gòn để học, nó phải tự lo hết mọi thứ, không có ai nhắc nhỡ cả, ngay cả cái cảm giác được ai đó gọi dậy vào mỗi buổi sáng cũng khiến nó thèm khát !

Giáng sinh lại đến, nếu  ngồi tinh đi tính lại thì Noel nào nó cũng một mình từ lúc lên Sài gòn đến nay, lúc còn ở dưới quê , mặc dù một mình nhưng ít nhất cũng có ba mẹ và đứa em gái bên cạnh, đôi lúc cái cảm giác hạnh phúc đó khiến nó không cần biết đến Noel là gì, Giáng sinh là gì.Nhưng không hiểu tại sao, bắt đầu từ năm 2007 (lúc là sinh viên năm 2) trong lòng nó lại thèm muốn một hơi ấm, một hơi ấm thật sự đặc biệt hơn hơi ấm của lò sưỡi, hơi ấm của những đốt củi đang cháy….Hơi ấm của tình yêu !

Thế là nó đã bắt đầu cái mà người lớn thường không cho phép, đó là học yêu !Học cách thế nào để yêu, và để được yêu. Để được đến cái cảm giác “hơi ấm của tình yêu” quả thật qua rất nhiều giai đoạn – theo cách mà nó đưa ngón tay lên rồi lầm bầm một phép tính gì đó.Nếu theo khả năng suy xét một cách logic và khoa học từ trong đầu nó ra thì nếu muốn được “một hơi ấm” thì ít nhất nó phải khởi đầu ngay từ đầu năm, giai đoạn học yêu được xem xét rất tỉ mĩ.

-Thứ nhất, nó phải tìm được đối tượng (tạm gọi là người sẽ cho nó hơi ấm).

-Thứ hai, tiến hành công việc tiếp xúc đối tượng.

-Thứ ba, cố gắng chinh phục đối tượng bằng óc hài hước và nụ cười.(hình như cách này hơi tự tin, vì bản thân nó không được đẹp cho lắm).

Nếu dựa trên 3 yếu tố đó mà nó thành công thì ước tính thời gian đến gần cả 3 tháng, vì giai đoạn ban đầu thường là hơi bị khó khăn và tốn kém. Tốn kém về nhiều thứ như là thời gian, tiền bạc, và công sức . Nó thật sự không nghĩ rằng yêu lại khó đến như vậy ! Mà biết sau được lỡ leo lên lưng cọp, sao mà xuống đây !

Tiếp tục  thực hiện những giai đoạn tiếp theo mà nó cho là rất quan trọng như là sau giờ học thì hẹn nhau đi đâu đó vòng vòng Sài gòn, hoặc là ghé vào quán nước sau trường ngồi trò chuyện, và những ngày lễ đặc biệt thì phải dành dụm tiền trước đó khoảng 1 tuần để mua quà tặng người ta,….hàng loạt những thứ mà nó nghĩ ra trong đầu. Và cũng từ đó nó bắt đầu tập xem, và đầu tư vào những bộ phim của xứ Kim chi, coi rồi học hỏi ( nói cho hay chứ đúng hơn là bắt chước, dường như là nó bắt chước 100%, đến nỗi gần thuộc cả cái kịch bản phim, đôi lúc lại thêm vào chút gì đó của phim Việtnam).

Người ta thường nói, yêu nhau ít nhất 1 năm mới được nắm tay, và nếu may mắn thì sẽ được trao một thứ mà bọn học sinh cấp 3 hằng mơ ước đó là “nụ hôn đầu đời”.Nếu đúng theo kịch bản mà nó dựng sẵn bấy lâu nay thì ít nhất đến vào cái X’Mas này nó sẽ biết được “hơi ấm”, và được cảm nhận nó (một điều mà trước đây chỉ nằm trong giấc mơ bị đánh thức bởi mẹ vào mỗi sáng của nó).

Nó cảm thấy rất vui, vui lắm, một điều khó tả cho những kẻ đang yêu và được yêu!

Thế rồi thì cái ngày nó cuối cùng đã đến theo niềm hi vọng và chờ đợi của nó. Nó chuẩn bị những câu tỏ tình hay nhất của mọi thời đại như là Romeo và Juliet, Bản tình ca mùa đông….v..v…để lần đầu tiên thổ lộ với người ấy! Không gian mà nó chọn sẵn cho buổi gặp mặt đầy ý nghĩa này là một quán cafe tuy không được sang trọng lắm, nhưng không gian bên trong nó đủ khiến người ta cảm thấy ấm áp.Góc bàn nơi nó và người ấy ngồi ngay bên khung cửa sổ, đối diện đó là một góc dành cho cây đàn piano hơi cũ, cùng với âm thanh phát lên của một nghệ sỹ chuyên nghiệp. Mọi việc dường như rất suông sẽ theo như nó nghĩ !

Nhưng đến khi…..

Àh, anh có chuyện này muốn nói với em !”

-“Chuyện gì, anh nói đi !”

“Anh và em cũng biết nhau gần 1 năm rồi,…an..h….chỉ muốn nói là Anh yêu em !”

-“Yêu em ???”

Chính câu hỏi phản ứng lại của người đó giống như một ca nước lạnh tạt thẳng vào nó, khiến nó mở 2 mắt thật to và nhìn, miệng nó bây giờ dường như không thể thốt ra được lời nào , chỉ biết lắp bắp vài tiếng rồi im.

-” Anh đùa à, trước giờ em và anh, em chỉ xem anh là một người anh thôi ! Chưa bao giờ em nghĩ đến việc sẽ yêu anh ! Em xin lỗi vì đã nói vậy !”

Đầu óc nó bây giờ không còn kịp để suy nghĩ, không còn kịp để phản ứng bất cứ điều gì. Nó chỉ biết tự trách mình, chằng lẽ nó ngốc đến vậy sao, yêu một người mà không biết rằng gần một năm qua người ta không hề có tình cảm với mình !

-“Haha. anh đùa đó, vì hôm nay là Giáng sinh, anh định chọc gì đó cho em vui thôi, sao mà phản ứng vậy !”

-“Anh cứ làm em giật cả mình…em cứ tưởng….???”

“Không có đâu, anh với em vẫn là anh em mà, đúng không ?”

Chính câu nói đó đã làm cho nó cảm thấy có cái gì đó nghẹn nghẹn ngay cổ, khiến nó không nói được gì nữa, và mĩm cười !

Tính yêu  đó sao, “hơi ấm” đó sao, nụ hôn đầu đời đó sao? Tất cả chỉ là giả tạo, giả tạo trong suy nghĩ nó khi cố dựng lên cái hạnh phúc mà không hề có chính bản thân mính trong đó ! Ngốc lắm…nó chỉ biết trách bản thân mình !Có thể đây sẽ là một kí ức rất đẹp trong nó, một kí ức trước Giáng sinh ! Và cũng từ đó cái suy nghĩ của nó về Giáng sinh chỉ có một điều đó là “Lonely” !

“Khép lòng lại để tự mình sưởi ấm con tim mình !”

Wishing…

Posted: 29.07.2009 in Uncategorized

“Tôi cứ ước mãi rằng chuyện đó đừng bao giờ xảy ra!”

Hôm nay thật sự là một ngày tồi tệ, đến nỗi tôi không biết mình đang tồn tại trong thế giới này.Có những điều đôi lúc nó quá đơn giản nhưng mình cứ mãi làm cho nó phải rối rắm lên, từ một con đường bằng phẳng nhưng chính tôi lại làm lót lên nó đầy gai, để rồi tự mình giẫm lên. Ngày nào cũng vậy, suốt ngày chỉ biết nằm rồi suy nghĩ, rồi mơ ước, mơ ước mình được như bao người khácHạnh phúc, mơ ước mình nhận được những niềm vui giống như người ta đã được nhậnẤm áp, mơ ước được có những phút giây bên cạnh người ấy, được trò chuyện, được cảm nhận một nụ cười ấm áp từ người ấyChia sẻ , mơ ước được có một người để mình nhớ, mình chờ và đợiQuan tâm…Nhưng, cuối cùng thì sao, tất cả sẽ vẫn mãi là mơ ước của bản thân mình.Đôi lúc tự nghĩ rằng mình còn quá nhỏ để bước đến con đường tình yêu, con đường mà biết rằng nó sẽ mãi chìm đắm trong nỗi buồn, sự chờ đợi..nhưng sao đôi chân tôi vẫn cố bước đi…,bước đi…,và rồi vấp ngã!

Đọc tiếp »

Wishing…

Posted: 29.07.2009 in Uncategorized

“Tôi cứ ước mãi rằng chuyện đó đừng bao giờ xảy ra!”

Hôm nay thật sự là một ngày tồi tệ, đến nỗi tôi không biết mình đang tồn tại trong thế giới này.Có những điều đôi lúc nó quá đơn giản nhưng mình cứ mãi làm cho nó phải rối rắm lên, từ một con đường bằng phẳng nhưng chính tôi lại làm lót lên nó đầy gai, để rồi tự mình giẫm lên. Ngày nào cũng vậy, suốt ngày chỉ biết nằm rồi suy nghĩ, rồi mơ ước, mơ ước mình được như bao người khácHạnh phúc, mơ ước mình nhận được những niềm vui giống như người ta đã được nhậnẤm áp, mơ ước được có những phút giây bên cạnh người ấy, được trò chuyện, được cảm nhận một nụ cười ấm áp từ người ấyChia sẻ , mơ ước được có một người để mình nhớ, mình chờ và đợiQuan tâm…Nhưng, cuối cùng thì sao, tất cả sẽ vẫn mãi là mơ ước của bản thân mình.Đôi lúc tự nghĩ rằng mình còn quá nhỏ để bước đến con đường tình yêu, con đường mà biết rằng nó sẽ mãi chìm đắm trong nỗi buồn, sự chờ đợi..nhưng sao đôi chân tôi vẫn cố bước đi…,bước đi…,và rồi vấp ngã!

Đọc tiếp »